Thích HiWeb trên Facebook:

Học tiếng Anh tại VN

Lần update cuối Lúc 10 giờ 07 phút 7-9-2014
Vài dòng tâm sự cá nhân về việc học tiếng Anh tại Việt Nam

Giờ là 3 giờ sáng :)) trước khi đi ngủ thì mình sẽ viết 1 entry cho nó mệt để dễ ngủ. Chủ đề này chỉ đơn giản là 1 entry cá nhân với suy nghĩ cá nhân của mình mà thôi. Hoàn toàn ko liên quan gì tới web giếc nhá =)) Tuy nhiên cũng ko hẳn như vậy, việc học 1 ngôn ngữ nói cũng có nhiều điểm tương đồng với việc bạn học 1 ngôn ngữ lập trình.

Ok, nói về việc học English. Bạn đã bao giờ thắc mắc, tại sao bạn học Eng mất 7, thậm chí như bây giờ có khi là 10 năm, hoặc hơn nữa. Nhưng Eng của bạn vẫn chả ra làm sao, nghe người nước ngoài nói chả hiểu, nói với họ thì họ chỉ nhăn mặt và : "WHAT ? WHAT ? WHAT"

 

Mình cũng đặt ra câu hỏi như vậy. Và dần dần thì mình cũng biết được nguyên nhân. Đầu tiên phải là do cách giáo dục hoàn toàn không hiệu quả. Bạn học Eng như học những quy tắc, và vô hình thì cách giáo dục này ám ảnh tới bạn rằng, bạn cần ghi nhớ, bạn cần ghi nhớ, bạn cần ghi nhớ, bạn cần đúng quy tắc, bạn cần đúng quy tắc, bạn cần đúng quy tắc. Bởi vì nếu không thì: Bạn sẽ bị điểm kém, bạn sẽ bị điểm kém, bạn sẽ bị điểm kém.

Mình repeat lại như vậy để minh họa cho sự ám ảnh mà mình đã từng gặp phải =)) Và "lợi ích" mà nó mang lại là gì: Bạn ngại giao tiếp và ngại sử dụng Eng. Bởi vì khi bạn chuẩn bị nói ra 1 kái quái gì đấy, thói quen của bạn được tạo dựng tự trước sẽ khiến nạo bộ của bạn tự động gọi ra những xử lý rằng: "Mình chuẩn bị sẽ phải sử dụng quy tắc A, sau đó phải chuẩn quy tắc B và quy tắc C"

Thật là thảm họa, ngôn ngữ phải được sử dụng giống như bản năng thì đây chúng ta đã nghiễm nhiên sử dụng nó với những quy tắc. Đó là lý do vì sao mà bạn nói - nghe chậm. Là vì tâm lý của bạn, khi chuẩn bị nói hay nghe sẽ mặc nhiên phải xử lý 1 tá thông tin, rồi lại tiếp tục những hoài nghi rằng "Liệu mình nói thế đúng ko, phải như nào mới đúng".

 

Rồi tiếp tục môi trường lại đem tới cho bạn thảm họa tiếp theo. Bạn không sống ở bản xứ. Bạn ngại khi sử dụng Eng 1 cách tự nhiên. Bởi vì khi bạn nói sai thì người bên cạnh sẽ: "Mày ngu VKL, nói sai cmnr, rồi cười vào mặt bạn", hoặc là chế diễu "ĐKM đã ngu còn đòi du côn đú đởn nói tiếng Anh", hoặc ngay cả giáo viên "Sao em lại có thể dùng ngữ pháp như vậy, phải là như này như này như này, học hành bao lâu mà thế đấy à".

Và ở trong môi trường như vậy lại vô hình tạo cho bạn 1 nỗi sợ khi nói Eng, lại tiếp tục là 1 động lực để bạn tạo thành thói quen cho não bộ: Quy tắc đặt lên đầu.

Dĩ nhiên mình ko phủ nhận việc sửa sai khi bạn sử dụng là ko tốt, nhưng nó sẽ tuyệt vời hơn khi điều đó tế nhị, có thành ý và đúng lúc. Khi bạn sử dụng Eng thì tốt nhất là quên những quy tắc bạn học trong sách đi và cứ tuôn ra. Điều quan trọng là bạn phải có môi trường bên ngoài có tỷ lệ ĐÚNG > bạn. Khi bạn nghe, đọc những cái thứ đúng đắn đó, sẽ vô hình tạo cho bạn 1 thói quen sử dụng đúng. Nhưng rất tiếc bạn ko có điều đó :(

Lại tiếp tục nói về môi trường, có thể 1 số bạn ở đây may mắn được học với những giáo viên giỏi. Còn đâu mình nghĩ đa phần ko may mắn như vậy. Đúng là thảm họa khi chính giáo viên dạy bạn cũng nói tiếng Anh theo style rất "Vietish", nửa Việt nửa Tây. Và ngày ngày bạn lại tiếp thu những kái Việt tít đấy, kết hợp với việc não bạn mặc định cho rằng "Cô - Thầy giáo là đúng" nên khi bạn nghe English người bản xứ nói bạn chả hiểu cái mẹ gì.

VD:

Have => He vờ

Live => Ly vờ

Break => Bờ rách

Written => Roai từn

........

============> Nếu bạn đọc phiên âm của những ví dụ trên mà thấy nó giống cái bạn nghĩ thì xin chúc mừng. Bạn là 1 nạn nhân của sự thảm họa này.

Rồi còn âm điệu, hay 1 số thứ khác khi bạn nghe từ thực tế mình chả biết nói là gì mà ở trường giáo viên của bạn không dạy cho bạn biết. Và bạn ngớ kái mặt ra khi nghe người nước ngoài nói và éo hiểu gì cả !!!

 

Lại tiếp tục nói tới phần phát âm. Không biết các bạn thế nào, nhưng mình thực sự là người bị hại khi mà phải học những thứ nguyên tắc ngớ ngẩn như: Nối âm chẳng hạn. Có thể tới giờ bạn vẫn là nạn nhân. Thật thảm hại khi mà lại tiếp tục gieo thêm cho bạn 1 quy tắc nữa với kái mà ở trường dạy là : Nối âm.

Mình vẫn nhớ quá khứ trước đây khi đi học, giáo viên phát âm thì sai, rồi lại còn bày đặt dạy nối âm 1 cách rất máy móc. Viết vài kái ví dụ ra sau đó nói, phải nối từ kái này sang kái này như thế này. Như: Fuck you => Phắc kiu.

Lúc đó mình mới ngớ người ra và đầu óc nảy ra nhiều sự hoảng loạn. Trời ơi sao phức tạp thế này, lại phải nhớ thêm quy tắc này, rồi kiểu gì mình cũng sẽ quên nối, hoặc nối nhầm, hoặc blah blah blah...... Và điều đó là sự thật, với kái quy tắc kiểu đó + ngay từ đầu phát âm sai

Nối âm và phát âm giống như khói và lửa vậy. Khi có lửa tự khắc có khói, và không có lửa thì không thể nào có khói được. Nối âm là điều tự nó xảy ra khi mà bạn phát âm đúng, chứ nó KO PHẢI LÀ QUY TẮC. Vậy mà bây giờ, khi mà bạn phát âm theo sờ tai việtish thì lại còn bày đặt nối âm cho đúng ??? Chẳng khác nào bắt có khói nhưng ko chịu đốt lửa. Đây là ý kiến cá nhân với kinh nghiệm của mình.

 

 

Kết luận về môi trường. Đúng là thật khó khăn cho chúng ta khi không sống tại môi trường bản địa. Không được nghe, đọc những thứ đúng đắn, không được sử dụng thực hành. Và bất kỳ kái quái gì cũng vậy, phải có thực hành thì mới giỏi được, còn không thì ko thể nào. Dĩ nhiên bạn có thể khắc phục bằng cách dành thời gian nghe đài, tivi => Nhưng nhứng thứ đó chán ngắt vì bạn nghe éo hiểu gì cả. Thần kinh bạn sẽ mặc định ý nghĩ như vậy bởi vì nó là tùy chọn, nghe cũng được mà ko nghe cũng được. Ko có yếu tố gì kích thích bản năng của bạn. Còn về nói và giao tiếp ? Rất tiếc là éo có ai, nếu bạn lôi ra nói hoặc nói kái quái gì đấy sẽ lại bị chửi là "Sai, Ngu, Thích thể hiện"...

 

 

Và đến bản thân mình thì mình vô cùng ghét học tiếng Anh ở trường. Dẫn chứng là điểm tiếng Anh của mình hồi đi học vô cùng thấp, nói chung là thấp VL. Bởi vì nó kiểm tra ngữ pháp ghê quá. Tuy nhiên mình học Eng theo cách tự nhiên mà mình thích, nghe nhạc, giao tiếp vs ng nước ngoài, nghe, đọc, chat với họ. Có thể điểm Eng của mình ở trường thấp, nhưng kĩ năng của mình lại tốt hơn rất nhiều đứa. Khi mà mình có thể hiểu bọn tây nó nói kái gì, và mình nói thì chúng nó cũng gật gật. Phần là vì công việc, mình phải thường xuyên giao dịch với người nước ngoài, chat với ng nc ngoài, thường xuyên phải lên đọc các tut, xem các video tut.... Và ngẫu nhiên nó tạo dựng cho mình những kĩ năng mà mình hoàn toàn không phải học kái gì cả, nó tự tới, tự xảy ra. Mình sử dụng tiếng Anh như bản năng, nói là nói, không có quan tâm tới quy tắc, nguyên tắc này nọ. Việc mình nghe nhiều và nói nhiều tự tạo thành bản năng và sửa những lỗi sai và giúp mình hoàn thiện. Dĩ nhiên là English của mình vẫn đag ở mức cùi cmn bắp vãi đái luôn, mình chỉ share vài suy nghĩ cá nhân thôi.

Việc tạo dựng thói quen sử dụng Eng như 1 bản năng rất quan trọng, nếu như bây giờ, khi bạn nhìn, nghe hay chuẩn bị nói gì đó = Eng. Tự động trong đầu bạn dịch nó sang tiếng Việt thì bạn nên sửa thói quen đó đi, nó cũng làm cho bạn nghe - nói chậm hơn.

Có thể bạn nói sai ngữ pháp, nhưng cũng chẳng sao, điều quan trọng nhất đó là người nghe hiểu được ý của bạn. Còn khi bạn nói mà những đứa nào cứ thích nhảy vào mồm bạn nói hộ thì cứ kệ con mẹ nó, ko phải ngại.

Thôi thế nhé :( đi ngủ thôi

DuyK.Net ngày 19-2-2014

 


Author: Doan Khanh

DuyK.Net khởi chạy từ 10-2-2014

Sử dụng DuykNews 2.0

Ghi rõ nguồn DuyK.Net kèm trích dẫn khi phát hành lại thông tin từ website này.

Những thông tin đăng tải tại đây phục vụ mục đích thảo luận, nghiên cứu và bảo mật được tự do truy cập. Không sử dụng với mục đích phá hoại, HiWeb không chịu trách nghiệm trước những hành vi của người dùng.